Posts

Showing posts from April, 2026

Bài thơ 01 Aug 24

Thưa cha,  trong chăn gối nệm êm, con đã quên những sinh linh ngoài sương giá. Thưa cha, trên những bữa tiệc nhỏ đầy ắp thức ăn ngon, con đã quên những sinh linh khốn khổ chẳng hạt cơm vào bụng. Thưa cha, bên những đồ vật hào nhoáng, ngôi nhà đẹp đẽ, con đã quên những sinh linh lang thang, mò mẫm trên đường gai tăm tối. Thưa cha, trong những cuộc chiến nhỏ, con mừng vui với hào quang thắng trận, con đã quên nỗi đau khổ đẫm lệ và máu của những sinh linh kia.

Nỗi sợ

         Đã không ít lần ta nói dối, để lấp liếm cho qua chuyện, để có được giá hời cho món hàng để bảo vệ lòng tự trọng hay một lợi ích cá nhân hoặc lợi ích nhân danh tập thể. Không ít lần, trong các tôn giáo, giáo lý để lại đều dặn lui dặn tới dặn ta phải thành thật, trung thực là một đức tính để giải phóng tâm thức tự do. Nhưng, ta là con người với đầy rẫy sự sợ hãi trong vô thức.          Khi ta sợ ta bắt đầu nói dối. Để tuân theo đúng giáo lý, để kỷ luật đức hạnh, khoảnh khắc ta nói thật như một ngọn lửa muốn thiêu cháy ta. Ta càng sợ thì ngọn lửa khi ta can đảm đối diện với chính mình, khi ta thành thật thì ngọn lửa ấy càng lớn. Nó thiêu rụi tâm khảm ta và mọi thứ giả dối mà ta xây dựng. Ta xấu hổ và trần trụi như thể khoả thân đi giữa phố. Nhưng hãy nhìn lại xem, rồi một ngày kia, ta lớn lên và có nhiều trải nghiệm hơn, ta nhận ra rằng lời nói dối năm xưa chẳng hề tổn hại đến ta, nó giống như ảo ảnh. Dù rằng năm đó ta tranh đoạt l...