Posts

Bài thơ 01 Aug 24

Thưa cha,  trong chăn gối nệm êm, con đã quên những sinh linh ngoài sương giá. Thưa cha, trên những bữa tiệc nhỏ đầy ắp thức ăn ngon, con đã quên những sinh linh khốn khổ chẳng hạt cơm vào bụng. Thưa cha, bên những đồ vật hào nhoáng, ngôi nhà đẹp đẽ, con đã quên những sinh linh lang thang, mò mẫm trên đường gai tăm tối. Thưa cha, trong những cuộc chiến nhỏ, con mừng vui với hào quang thắng trận, con đã quên nỗi đau khổ đẫm lệ và máu của những sinh linh kia.

Nỗi sợ

         Đã không ít lần ta nói dối, để lấp liếm cho qua chuyện, để có được giá hời cho món hàng để bảo vệ lòng tự trọng hay một lợi ích cá nhân hoặc lợi ích nhân danh tập thể. Không ít lần, trong các tôn giáo, giáo lý để lại đều dặn lui dặn tới dặn ta phải thành thật, trung thực là một đức tính để giải phóng tâm thức tự do. Nhưng, ta là con người với đầy rẫy sự sợ hãi trong vô thức.          Khi ta sợ ta bắt đầu nói dối. Để tuân theo đúng giáo lý, để kỷ luật đức hạnh, khoảnh khắc ta nói thật như một ngọn lửa muốn thiêu cháy ta. Ta càng sợ thì ngọn lửa khi ta can đảm đối diện với chính mình, khi ta thành thật thì ngọn lửa ấy càng lớn. Nó thiêu rụi tâm khảm ta và mọi thứ giả dối mà ta xây dựng. Ta xấu hổ và trần trụi như thể khoả thân đi giữa phố. Nhưng hãy nhìn lại xem, rồi một ngày kia, ta lớn lên và có nhiều trải nghiệm hơn, ta nhận ra rằng lời nói dối năm xưa chẳng hề tổn hại đến ta, nó giống như ảo ảnh. Dù rằng năm đó ta tranh đoạt l...

Suy ngẫm về tôn giáo

  Một sáng nọ xuân 2026, tôi lật mở từng dòng nhật ký của những năm trước. Bắt gặp lại “tôi” trên những dòng chữ xưa, tạm để lại đây.  July 19, 2024 “   Tôn giáo kiến tạo nên một hệ thống đời sống tinh thần trong thế giới loài người. Tuy vậy, dù đi đến đâu hệ thống ấy cũng đã và đang có những vị thần. Những vị thần ấy là những hình tượng tượng trưng cho những phẩm chất tốt đẹp để loài người nhìn theo đó mà học tập. Nhưng vì lẽ nào đó, nó trở thành một món hàng mà ta mang đi buôn thần bán thánh. Thay vì, noi theo để tu dưỡng tâm tính, thì ta lệ thuộc vào vị thần sẽ ban những món quà mà mình cầu. Đổi lại là những phẩm vật cúng dường. Đền đài trở thành chợ buôn, những chốn linh thiêng hoá ra thành nhà máy chuyên sản xuất thuốc an thần. Muôn đời muôn thuở, chuyện này đã trở thành một điều gì đó hiển nhiên trong đời sống thường nhật. Ăn sâu vào tiềm thức xã hội hiện đại mà chẳng khác xưa là bao, “có thờ có thiêng, có kiêng có lành”. Tuy vậy, những ai tìm con đường cốt để tu dư...

Sự học

            “Cơm cha, áo mẹ, chữ thầy…”. Nhân ngày 20-11, ngày nhà giáo việt nam, tôi muốn viết đôi dòng về sự học. Suốt thời còn ở trường, tôi luôn nghe câu “học, học nữa, học mãi” của Lenin. Từ lúc nào, câu này đã ăn sâu vào tiềm thức của tôi đến nỗi tôi không còn hoài nghi về “việc học”. Tôi cho rằng “việc học” đã là một điều gì đó hiển nhiên trong đời sống. Sinh ra đã “học ăn, học nói, học gói, học mở”. Học tất cả mọi thứ mà tôi chưa biết từ nhỏ đến lớn để giải quyết những rắc rối trong cuộc sống. Từng năm, từng tháng tôi đều học thêm một chút gì đó. Tôi cứ theo chiều gió cuốn đi như một con thiêu thân vậy. Từ lúc sinh ra, tôi chắc rằng bố mẹ tôi đã lọ mọ hỏi cô dì chú bác về trăm kiểu chăm trẻ. Hồi xưa, thời cái điện thoại còn không có mà dùng thì có lẽ mấy cuốn sách hiếm khi được rớ đến. Nuôi dạy con thế nào thì cứ người góp một ý, trăm người cũng được cả khối tin để từ từ suy ngẫm. Ngày nay, thì có vô số đầu sách như “Nu...

Ladakh 2022

“Những người mà bạn gặp là thầy, những nơi bạn đến là trường học.” - Thiên  Nếu có thể là anh chàng Santiago trong “Nhà giả kim” của Paulo Coelho, thì tôi cũng sẵn lòng chăn cừu nay đây mai đó để thỏa ước mơ đi đến tận chân trời cuối đất. Qua những vùng đất, tôi đã học được nhiều điều hay ho, gặp những người bạn thú vị. Ước mơ và cuộc sống thực tế, tôi không thể phủ nhận là nó khác nhau. Như câu, “đau đớn thay cho những kiếp sống muốn bay cao nhưng lại bị áo cơm ghì sát đất” của Nam Cao. Nhưng ước mơ sẽ mãi là mơ tưởng nếu không tìm cách kéo nó gần với thực tại. Sắp xếp thời gian thực hiện là một cách. Đôi khi, có những chuyến đi sẽ thay đổi cuộc sống của một người. Bởi nó lột bỏ những lớp vỏ cũ kỹ để những gì mới mẻ được phép đâm chồi, nảy nở. Tôi từ bỏ việc gán ghép những giá trị vào bản thân, cốt để tạo ra một ý nghĩa cho cuộc sống. Vốn nghĩ rằng mình có thể giúp giải quyết một vấn đề nào đó, tôi từng muốn theo ngành Tâm lý học. Rồi ngu ngơ nhận ra “này sao con nhìn thấy cái rác...